
.
Hoa văn:
.
.
愛吃魚頭
.
.
我有一位長輩,以愛吃魚頭聞名,每逢她家裏吃魚,子女們總是把魚頭先夾到她的碟子裏;朋友們聚餐,大家也必然將魚頭讓給她,只是在外面她比較客氣,常婉拒大家的好意。不久前,她去世了,終於,幾位老朋友到醫院探望她,有位太太還特別燒了個魚頭帶去,那時她已經無法下嚥,卻非常艱苦地道出一個被隱瞞了十幾年的秘密:
.
.
「謝謝你們這麼好心,為我燒了魚頭,但是,到今天我也不必瞞你們了,魚頭雖然好吃,我也吃了半輩子,卻從來沒有真正得愛吃過,只是家裏環境不好,丈夫孩子都愛吃魚肉,我吃,他們就少了;不吃,他們又過意不去,只好裝做愛吃魚頭。我這一輩子,指盼望能吃魚身上的肉,哪曾真愛吃魚頭阿!」
.
.
如今,每當我聽說有人愛吃魚頭,總會多看他幾眼,心想:他是「愛吃魚頭」呢?仰或「吃魚頭為了愛」?(劉墉)
.
.
Việt dịch:
.
.
Ưa ăn đầu cá
.
.
Tôi có một người bà con lớn tuổi ưa ăn đầu cá đến mức độ mà mọi người đều biết tiếng. Mỗi khi trong nhà dọn lên món cá thì các con trai, con gái đều gắp cái đầu cá đặt vào bát của bà trước tiên. Bạn bè họp mặt ăn uống, mọi người đương nhiên đều nhường cái đầu cá cho bà, lúc đó bà chỉ tỏ ra hơi khách khứa hơn ngày thường một chút và thường khẻ lời từ chối nhã ý của mọi người.
.
.
Vừa mới đây, khi bà sắp mãn phần, một vài người thân tìm đến bệnh viên thăm lần cuối. Có một bác gái còn nướng một đầu cá thơm ngon mang vào cho bà. Lúc ấy bà đã không còn ăn uống gì được nữa rồi nhưng cũng cố gắng hết sức nói ra một điều bí mật giấu kín đã mấy mươi năm qua:
‘Cảm ơn mọi người đã vì tôi mà nướng đầu cá đem vào, nhưng đến ngày hôm nay thì tôi không còn phải dấu diếm điều gì nữa: đầu cá tuy là ăn rất ngon, nhưng tôi đã ăn đầu cá nữa đời người rồi, thật ra hồi nào tới giờ tôi chưa từng ưa ăn đầu cá; chỉ vì hoàn cảnh gia đình ngày ấy nghèo quá, chồng con đều ưa ăn phần thịt, tôi mà ưng ăn nữa thì mọi người đều thiếu, tôi không ăn thì cả nhà đều cảm thấy ái ngại, chỉ còn cách tốt nhất là giả vờ ưa ăn đầu cá. Tôi suốt đời mong ước được ăn một miếng thịt trên lưng cá chớ có bao giờ mà tôi thật sự ưa ăn đầu cá đâu!’
.
‘Cảm ơn mọi người đã vì tôi mà nướng đầu cá đem vào, nhưng đến ngày hôm nay thì tôi không còn phải dấu diếm điều gì nữa: đầu cá tuy là ăn rất ngon, nhưng tôi đã ăn đầu cá nữa đời người rồi, thật ra hồi nào tới giờ tôi chưa từng ưa ăn đầu cá; chỉ vì hoàn cảnh gia đình ngày ấy nghèo quá, chồng con đều ưa ăn phần thịt, tôi mà ưng ăn nữa thì mọi người đều thiếu, tôi không ăn thì cả nhà đều cảm thấy ái ngại, chỉ còn cách tốt nhất là giả vờ ưa ăn đầu cá. Tôi suốt đời mong ước được ăn một miếng thịt trên lưng cá chớ có bao giờ mà tôi thật sự ưa ăn đầu cá đâu!’
.
Ngày nay, mỗi lần tôi nghe nói có người ưa ăn đầu cá thì tôi thường xem lại, ngẩm nghĩ: Người ấy “yêu thích ăn đầu cá” chăng? hay lại “ăn đầu cá vì thương yêu.”
.
.
Phụ họa:
.
.
Lão bà tuổi đã bảy mươi
Nhiều năm chung sống mọi người mến thương
Bà thích đầu cá lạ thường
Thịt lưng, lườn cá đều nhường người thân
Giờ lâm bệnh sắp mãn phần
Thương bà, nghĩ đến bà cần món chi
Nhớ món đầu cá mọi khi
Nướng thơm đầu cá mang đi tặng bà
Bà cười nhỏ nhẹ nói ra:
‘Thịt lưng, lườn cá, cả nhà thích ăn
Ngày xưa đời sống khó khăn
Vờ thích đầu cá âm thầm nhường con
Trong lòng vẫn thích ăn ngon
Cam lòng ăn dở, vuông tròn đến nay
Bốn mươi năm đã đủ dài
Còn gì phải dấu, chuyện ngày tháng xưa’
Giật mình, con cháu định thưa
Nụ cười khép lại, bà vừa ra đi.
.
Nhiều năm chung sống mọi người mến thương
Bà thích đầu cá lạ thường
Thịt lưng, lườn cá đều nhường người thân
Giờ lâm bệnh sắp mãn phần
Thương bà, nghĩ đến bà cần món chi
Nhớ món đầu cá mọi khi
Nướng thơm đầu cá mang đi tặng bà
Bà cười nhỏ nhẹ nói ra:
‘Thịt lưng, lườn cá, cả nhà thích ăn
Ngày xưa đời sống khó khăn
Vờ thích đầu cá âm thầm nhường con
Trong lòng vẫn thích ăn ngon
Cam lòng ăn dở, vuông tròn đến nay
Bốn mươi năm đã đủ dài
Còn gì phải dấu, chuyện ngày tháng xưa’
Giật mình, con cháu định thưa
Nụ cười khép lại, bà vừa ra đi.
.
Tiểu Viên






